Gái Gú Việt Nam

Nỗi đau

Phần 34
Hà Thành bất ngờ sầm sập đổ mưa, cơn mưa nặng hạt ồ ạt kéo đến nhanh như chớp. Gió đuổi lá bay tán loạn trên không trung, hàng xà cừ già cỗi oằn mình mưa. Những hạt nối hạt tuôn rơi lộp độp trên nóc xe, mưa tràn xuống kính xe như muốn xóa nhòa con đường trước mặt. Cái gạt nước tự động khua đi khua lại trên kính xe, nó gạt đi những giọt nước mặt của trời.

Còn Hà Thư thì có ai gạt cho cô giọt nước mắt tủi buồn đây? Ngồi cạnh Chu Gia Hùng ở ghế sau cô cứ tấm tức khóc trong nỗi buồn mênh mang. Cùng là thân gái có người được hạnh phúc nâng niu, lại có người bị giày vò đày đọa thân xác. Hắn kẻ mà cô gọi là anh họ dù là không chung máu mủ, nhưng cũng là cái nghĩa cái tình với nhau. Thế hắn quá tàn nhẫn cô hơn cả kẻ thù, giờ cô biết đối diện sao với Gia Long đây? Người con trai đầu tiên cô yêu và được anh yêu, dẫu là phải chia sẻ anh đi những vẫn tình đầu trong tim…

Tủi phận Hà Thư ôm mặt khóc rưng rức, ngồi bên cạnh Chu Gia Hùng đã mất hết kiên nhẫn. Hắn cáu lên tát mạnh cho Hà Thư một cái rồi chửi:

– Con chó cái mày có im không? Khóc với lóc suốt nãy giờ điếc tai tao, mày đợi cho thằng chú già của tao chết đi hãy khóc một thể. Thằng già ấy ngu ngốc đáng chết, ở đời có tứ khoái thì lão tránh cả. Một đời ôm hình ảnh một con đàn bà là Tiểu Trang, trong khi bao nhiêu gái đẹp vây quanh chả thiết. Buôn phụ nữ siêu lợi nhuận ít bị cớm nó bắt thì không làm, thật là một thằng già bạc tóc còn ngu… Ai bảo mày làm con gái lão khiến tao hận, mày không im tao quay xe về, để cho chúng nó hiếp mày đến chết nha con…
– Khốn nạn! Đó là chú ruột anh đấy, sao anh có thể nói cha nuôi như vậy. Anh có thể làm hại tôi nhưng không thể xúc phạm cha nuôi, anh đúng là kẻ không có lương tâm… thằng tồi… đồ con hoang… vô học… có giỏi giết luôn tôi đi…

Hà Thư phẫn uất gào lên chửi lại hắn, mắt long lanh ngấn lệ hai hàng mi. Cô nhìn hắn mà tim đau buốt, hắn mặt mũi thì trông đâu đến nỗi nào. Mà tâm tính tàn nhẫn vô độ, dù gì cũng có có cái nghĩa anh em. Mà mấy chục phút trước hắn còn ôm lấy cô rồi địt cô, trong cô vẫn còn không ít thứ tinh trùng nhơ nhớp của hắn. Vậy mà hắn coi cô chỉ như một con chó cái, thế hắn còn từng địt con chó cái như cô.

Thế ra hắn là cái giống gì… hắn là chó hay tệ hơn cả chó, bởi chó nó vẫn biết trung thành với chủ. Còn hắn hận chú mình kẻ nâng đỡ hắn lên, chỉ bởi vì nghĩ chú không chịu thật sự giao quyền lực cho mình. Trong nỗi hận cô quên mất trong tay hắn còn bé Linh Đan, nên chửi hắn thậm tệ như vậy. Khiến cho hắn nổi khùng và…

– Bốp… bốp…

Hai cái tát trời giáng vào mặt Hà Thư, làm cho miệng cô ứa máu ra. Bị tát cô mới sực tỉnh nhớ tình cảnh của mình, đành nín nhịn hắn mà không dám chống lại… May là trong xe chật chội lực tay hắn kém đi, chứ nếu không với cú đánh thẳng cánh đó. Hà Thư có thể bị gãy xương quai hàm rồi, hắn là kẻ võ biền mạnh mạnh có tiếng. Hắn đã từng dùng tay mà đấm vỡ sọ đối thủ, từ lúc còn là tên đàn em bé nhỏ dưới trướng chú mình. Xã hội đen Hồng Kông ngày đó phong cho hắn là “Thiết Quyền Vương”, tát Hà Thư nảy lửa như vậy nhưng hắn chưa hả giận. Chu Gia Hùng quát tên lái xe phía trước:

– Thằng A Phi! Mày tạt vào chỗ bãi vắng nào cho anh, để anh xử cái con mất dạy này cái nhanh…
– Dạ… dạ… đại ca…

A Phi lập bập trả lời vì đã quá biết tính thô lỗ của hắn, nên vội quẹo tay lái rẽ trái, trong cơn mưa vẫn xối xả dào dạt kín lối. A Phi đang tấp xe vào một bãi đất hoang cạnh đường, đây là một khoảng đất rộng đầy ống cống bê tông. Lẫn gạch ngói ngang ngửa trên mặt đất, nó là một công trình dang dở bị bỏ hoang. Chu Gia Hùng đang cơn phẫn nộ vì Hà Thư chửi hắn, điều mà lâu nay cô không dám nói với hắn. Chỉ đến hôm nay tức nước vỡ bờ, mối hận dâng cao cô mới chửi lại. Còn xưa kia dù bị hiếp hay hành hạ, cô chỉ cắn răng chịu đựng rồi về âm thầm khóc một mình. Hắn cay cú kéo tóc Hà Thư giật sang phía mình, co chân lên gối mạnh vào ngực cô mấy cái liền…

– Bụp… bụp…
– Hự… ư… hự… ư… hự…

Tiếng những tiếng động khô khan vang lên, kèm theo tiếng “. Ứ… hự…” của Hà Thư vì đau. Miệng cô lại ứa thêm máu bởi cú gối thô bạo, hắn là kẻ sức mạnh hơn người một địch mười. Trong xe chật hẹp nên lực đánh giảm là còn may cho cô, nếu ở tự do cho hắn đánh mấy cú lên gối ấy sẽ làm cô nát lồng ngực mà chết. Hắn giật tóc ngửa mắt Hà Thư lên vằn mắt rồi ghé sát mặt cô nói:

– Con chó cái! Từ bao giờ mày sinh ra tính mất dạy này? Còn dám chửi tao nữa không hả, tao sẽ cho mày tan xương nát thịt đấy…

Đôi mắt hằn vằn lên những tia máu hung dữ, hơi thở hắn phả vào mặt cô nóng rực. Bị đánh đau Hà Thư tức tối pha chút phẫn nộ, cô nhìn trừng trừng vào mặt hắn. Rồi Hà Thư bụm miệng nhổ thẳng vào mặt hắn, một búng máu lẫn nước bọt của mình. Cô vênh cái mặt lên nói đầy phẫn uất:

– Tôi chửi anh đấy thì sao? Đồ con hoang chẳng phải mẹ anh khi chửa anh trong bụng, nhưng bị ông nội đuổi đi khỏi nhà. Vì trong lúc còn đang có thai, mẹ của anh còn lén làm tình với giai, hôm đó bị ông nội bắt được tại trận, đúng là mẹ nào con nấy… khốn nạn tận cùng… Anh đúng là huyết thống với cha nuôi, mà chả bằng một phần ông ấy, đồ mặt người dạ thú… đồ súc vật…
– Bốp… bốp… bốp…

Ba cái tát liên tiếp vào mặt Hà Thư làm cô choáng váng xây xẩm, chưa dừng ở đó hắn như con chó điên, túm tóc đập đầu cô vào cửa xe bùm bụp. Rồi hắn chồm lên cô và tốc váy cô lên rồi…

*… Xoạt… Xoạt…

Cái quần lót mỏng manh của Hà Thư bị xé tan tành, hắn lom khom chồm lên cô từ phía sau, trong cái khoang xe chật hẹp, khiến hắn cụng cả đầu vào trần xe đau điếng. Hắn kéo khóa quần và nhét mạnh cái buồi vào lồn cô, lồn của Hà Thư vốn đã ê ẩm khô khan đau rát từ trước. Giờ bị tống mạnh vào rát bỏng, đau quá không nhịn nổi Hà Thư la lên thất thanh:

– Á… á… ái… ái… uiiiii…

Cô không nghĩ đến nước này hắn lại nổi hứng chơi cô, nhưng Hà Thư không biết nó đòn hành xác với cô. Tệ hại hơn cả đánh đập nhiều, bởi hắn vừa thúc mạnh vào lồn cô, vừa túm tóc cô giật mạnh liên tục, lại còn giúi đầu cô đập mạnh vào thành xe…

– … Phạch… phạch… phạch…
– Á… á… ái… a… a…
– Bịch… bịch… bịch…

*. – Hư… ự… ui… ái… ui…

Những âm thanh hỗn loạn vang lên trong xe, Hà Thư tội nghiệp rũ như tàu lá úa. Bộ mặt xinh đẹp va đập bầm dập xưng lên, miệng cô ứa máu ra khóe môi. Bên dưới khô khan rát bỏng nhói lên liên tục, bởi trước đó cô đã hội đồng tận bốn tên liên tục. Giờ đây bị chơi nữa mà lại thô bạo không kém, cô đau đớn oằn oại bặm chặt môi cố nén tiếng rên đau đớn.

Nhưng nó vẫn bị bật ra khỏi vành môi xinh tấy đỏ ấy, bởi “… thịt da ai cũng là người…” cứ cọ xát chọc mạnh mãi sao không đau. Cũng may cho cô hắn có vẻ xuống sức, do chơi cô mạnh mẽ cách đây không lâu. Lần này lại điên khùng lấy hết sức chà đạp tấn công cô, nên hắn rống lên “… ồ… ồ…” phọt sớm hơn trận trước hàng chục phút. Hắn rời cô ra khoái trá nhìn tinh trùng của mình, nó pha lẫn máu của Hà Thư tràn ra ở mép lồn tấy đỏ. Hắn dư biết là Hà Thư sẽ đau đớn rồi, liền lật ngửa cô ra nhìn cái mặt sưng u ấy, rồi nhìn cô cười nhếch mép đầy thỏa mãn…

Nhưng hắn chưa hết tức liếc thấy ở giỏ gắn ở sau ghế trước, có một chai Co ca uống dở nhét ở trong đó. Hắn cười khùng khục cầm lấy cái chai, và banh cặp đùi trắng muốt của Hà Thư ra. Hà Thư mặt tái mét nghĩ thầm: “… thôi chết thằng nó phát điên thật rồi, bị hiếp còn đỡ chứ để nó tọng chai ấy vào lồn. Thì sẽ rất tệ và nguy hiểm vô cùng, nhẹ thì sưng tấy âm đạo đau nhức, nặng thì sang chấn rách xung huyết bên trong, nếu bị mất máu băng huyết có thể tử vong. Mà hắn đang điên như vậy sẽ không nhẹ tay đâu, mình yêu Gia Long anh ấy nhiều, anh lại không chê mình nhơ nhớp và không toàn vẹn. Nên yêu anh phải biết giữ thân cho anh, đây chỉ là một tai nan mình cần vượt qua… Phải nhượng bộ hắn thôi… may ra thì…” Hà Thư vội vã nói lắp bắp:

– Anh… anh Hùng… em biết em sai rồi em xin lỗi, là em không bình tĩnh mới nói lại anh. Nay bé Linh Đan còn trong tay anh, hơn nữa anh tha cho em lần này được không… hu… hu… đi mà anh… tha cho em đi… Sau này không dám nữa anh em làm gì em cũng nghe lời, em ngoan hơn cả lúc trước nữa… em xin anh đấy… hu… hu… em biết em sai rồi… em xin anh…

Lạt mềm vốn buộc chặt lại với kiểu nỉ non của con gái đầy ma mị, cô đã chiến thắng hắn làm trùng xuống cái thú tính man dại đó. Hắn nghĩ một lát vứt cái chai lại giỏ, bởi dù gì con bé này vẫn có giá trị lợi dụng. Cơn điên cũng tạm thỏa mãn rôi nên hắn nói:

– Thôi được! Trước kia mày cũng ngoan chưa từng bật, lần này tao cảnh cáo thế thôi. Lần sau không dễ dàng như này nha con chó cái, mày có thể cút được rồi đấy. Sau tao gọi đến là phải nghe lời nhớ chưa…

Hắn nói nhoài người qua cô mở cửa xe ôtô, những hạt mưa theo khe cửa mở, bắn xối xả ràn rạt vào khoang xe…

– Cút…

Kết thúc câu nói gay gắt ngắn gọn ấy, là hắn đạp mạnh một cái Hà Thư văng xuống đường. Cú đạp rất mạnh và đầy uy lực, khiến Hà Thư bắn văng ra khỏi xe lập tức. Cô ngã ngửa trên vũng bùn lầy lội bẩn bê bết, nó vốn là cái bãi lầy do máy xúc đào dở tạo nên…

*… Bộp… bộp…

Hắn lại quăng tiếp những vali hành lý của cô xuống chung quanh, bùn lại văng tung tóe đầy đầu đầy mặt Hà Thư. Rồi cái xe Cadillac sang trọng của hắn vụt đi trong mưa, để lại một Hà Thư nhỏ bé cô quạnh khóc tức tưởi trong vũng bùn đục ngầu đó. Cô ôm mặt khóc trong mưa tuôn xối xả, tủi thân thân gái lạc bước xứ người. Khắp thân mình cô bùn bẩn vương vãi, từ tóc đén mặt mũi.

Cái váy bị rách dài do ngoắc vào cửa xe, cô như một con chim sẽ con gãy cánh lạc mẹ trong mưa. Nước mắt cô hòa lẫn nước mưa tuôn dài trên má, hạt kéo hạt mưa vẫn xối xả tuôn rơi. Trời như cũng khóc cho kiếp hồng nhan bạc bệnh của cô, bỗng trên đầu cô mưa ngừng chảy. Ngẩng lên cô thấy một chiếc ô trên đầu, cùng một giọng thanh thanh nhẹ nhàng vang lên:

– Tiểu thư chúng ta về thôi! Đừng khóc nữa tôi xin lỗi tiểu thư, tôi không thể làm được nhiều hơn… về thôi… Chỉ cần bản thân mình còn sống lành lặn, thì chúng ta chưa mất gì cả cô hiểu không…

Hà Thư ngoảnh lại người đang nói với cô, đó là một cô gái cao lớn xinh xắn. Mặc bộ đồ bó sát người màu đen, nó càng tôn lên những đường cong mềm mại yêu kiều, Nhận ra người đó cô vội đứng dậy cúi mình chào và nói:

– Ykimura Sandana cảm ơn anh đã đến, lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau…
– Tiểu thư vẫn nhớ ra tôi sao? Dù tôi đã thay hình đổi dạng thế này, tôi xin lỗi là không thể can thiệp sớm hơn. Dù Chu Gia Hùng đi đến đâu tôi biết đến đó, tôi đã bí mật cài định vị vào xe của hắn. Tôi đến muộn chút vì còn bận xử ba tên cẩu nô tài kia, bé Linh Đan đã được cứu rồi hiện đang ở nhà an toàn. Tiểu thư không cần lo hắn bắt nạt cô nữa, kẻ tiểu nhân hèn hạ ấy tôi muốn chém hắn lâu rồi. Chỉ là ông chủ không cho phép mà thôi, mà tiểu thư hiểu cho giữa tôi và ông chủ đó là chữ tình… Tôi xin lỗi cô nhiều tiểu thư, không phải tôi cố tình để tiểu thư bị hại…

Nghe nói đã cứu được Linh Đan thì Hà Thư vui lắm, cô như trút bỏ được gánh nặng trên vai mình. Quên cả đang bản thỉu cô ôm choàng lấy Yikimura, cô hôn lên trán anh ấy và nói như reo:

– Cảm ơn anh… À quên cảm chị Yiki chứ… giờ anh đã thành đúng người con gái như anh mong rồi! Em chưa bao giờ quên anh hết, khi anh còn ở Bằng Tường lúc nhỏ bên cha nuôi. Anh luôn che chở bảo vệ em dù em làm sai, còn nhận đòn từ cha nuôi thay cho em lúc em nghịch phá nữa… Thôi chúng ta về nhà chị Yiki xinh gái, đúng là “… Chỉ cần bản thân mình còn sống lành lặn, thì chúng ta chưa mất gì cả…”…

Hà Thư khoác vai Ykimura Sandana, đi tập tễnh ra hướng xe của anh để. Cô vừa bước vừa nhăn mặt khó chịu, thấy thế Ykimura liền nhẹ nhàng động viên:

– Không sao đâu tiểu thư xinh đẹp, chỉ nhói như kiến cắn mà thôi hãy cố lên…
– Hi… hi… anh này! Vẫn câu ngày xưa ấy… hồi em đánh vỡ bình quý, anh nhận thay và bị cha nuôi đánh đòn. Đau tím mình mẩy mà anh vẫn cười bảo “… Không sao đâu tiểu thư xinh đẹp, chỉ nhói như kiến cắn mà thôi…” hi… hi… thật ra đau bỏ xừ ra ý…
– Hì… hì… tiểu thư… em vẫn nhớ ngày đó sao…
– Nhớ chứ sao không ạ… em nhớ… em nhớ mà…

Hà Thư khoác vai anh tay cô vung lên trong làn mưa, bàn tay nhỏ bé đẩy những hạt mưa bắn ra tung tóe… Con đường nhỏ phía trước mịt mù trong mưa, quá khứ ngày như một cuốn phim ập về nhòa trong mắt trắng trong mưa…

… Ngày ấy của nhiều năm về trước trong quá khứ xa xăm, ngày đó Chu Vĩnh Lâm đã thành danh, nhưng vẫn ở độ tuổi trung niên mà thôi. Ông qua đất Nhật để bàn bạc một thương vụ về mở sòng casino ở Tokyo, nhưng đối thủ của ông không muốn Lam Hoàng thò tay với sang đất Nhật. Dĩ nhiên để thôn tính nhau cần đến sát thủ, mà ở Nhật kiếm đạo Kuge Taira đã danh chấn giang hồ. Có một sát thủ trẻ tuổi siêu phàm ai ai cũng biết đến, đó chính là Ykimura Sandana mới mười mấy tuổi. Nhưng bản tính lạnh lùng cô độc đã reo rắc bao nỗi ám ánh, xuất quỷ nhập thần giết người trong chớp mắt. Chỉ dùng kiếm không dùng súng, nhưng ở thời đại kim tiền mà vẫn anh ta tung hoành ngang dọc. Được mệnh danh là “Độc cô cầu bại” chưa từng thất bại bất cứ nhiệm vụ nào, và để triệt hạ con rồng lớn Lam Hoàng là Chu Vĩnh Lâm. Đối thủ của ông là vua sòng sòng bạc Las Vegas, lúc ấy là bố già Mỹ Cornell Haynes đệ tam thâu tóm, đã làm một bản hợp đồng lớn với Santoku để thuê sát thủ Ykimura Sandana…

Hôm đó Ykimura đã bí mật ẩn trên nóc nhà nơi phòng của Chu Vĩnh Lâm, ông sang đất Nhật chỉ thích ở khác sạn Nhật theo lối tư gia cổ. Bởi vậy quá dễ cho Ykimura ẩn mình hành thích, lúc bấy giờ bữa tối Ykimura thấy Chu Vĩnh Lâm cho người bày ra, ở trên bàn tận hai cái bát hai đôi đũa. Và các xuất ăn sang trọng mang đến cũng dành cho hai người, có cả rượu Mao Đài (*) chính hiệu thơm nức.

Thứ đồ uống mà Ykimura rất thích, sau khi rót rượu ra hai chén rồi, Chu Vĩnh Lâm bảo tất cả vệ sĩ, anh em huynh đệ ra ngoài. Trên trần nhà Ykimura nắm chặt chuôi kiếm chuẩn bị hành sự, hắn không có thói quen giết lén người ta sau lưng. Nên Ykimura ráng đợi cho Chu Vĩnh Lâm đóng cửa xong mới xuống, hắn tự tin vào thân thủ cực nhanh của mình ông ta sẽ không kip phản ứng… Nhưng khép kín cửa cái không quay lại nhìn, mà Chu Vĩnh Lâm bình thản nói:

– Ykimura mọi người đi cả rồi! Cậu hãy xuống đây uống rượu nấp mãi không mỏi sao? Bữa rượu này tôi đặc biệt làm mời cậu…

Ykimura nghe vậy đành từ chỗ nấp kín đáo của mình phi thân xuống, nhìn Chu Vĩnh Lâm lạnh lùng nói:

– Hôm nay tôi đến lấy mạng ông! Chứ không phải uống rượu nên ông có cần nói gì với người thân tôi sẽ truyền đạt lại… Ông chỉ có năm phút để làm việc này…
– Ha… ha… tôi biết danh tiếng của cậu rồi, tôi mời cậu vì trọng cái tài của cậu. Cậu có nguyên tắc của cậu tôi có nguyên tắc của tôi, tôi trước khi chết rất thích uống một ly rượu Mao Đài. Mà tôi nghe nói cậu cũng ưa thích loại này, chi bằng chúng ta làm chén rượu đã rồi cậu giết tôi vẫn chưa muộn. Thân thủ của cậu nhanh như vậy lo gì tôi đây trốn thoát, còn yên tâm rượu không có độc tôi sẽ uống trước. Nếu chết thì tôi chết trước cậu khỏi mất công chém…

Chu Vĩnh Lâm nói xong thì cầm chén rượu lên uống một nửa, sau đó đặt xuống bàn nhìn Ykimura mỉm cười. Hắn cả đời ngang dọc nhìn rất nhiều đối thủ chết, thái độ của họ sợ hãi có giận dữ cũng có, nhưng chưa từng gặp ai thế này. Hắn khá ngưỡng mộ phong cách của ông liền nói:

– Tôi không có thói quen uống rượu với kẻ tôi định giết, ba ngày nữa tôi sẽ đến lấy mạng ông, ông có thể thuê thêm vệ sĩ đặt thêm cạm bẫy có thể. Nhưng chắc chắn ông vẫn chết bởi kiếm của tôi… Cáo từ…

Nói rồi hắn phi thân qua cửa sổ mất hút, ba ngày sau hắn quay lại thật. Hắn đến vào lúc một giờ sáng trong cơn bão tuyết mịt mù, thấy phòng ngủ của Chu Vĩnh Lâm vẫn sáng đèn. Trên mái nhà nhìn xuống hắn thấy ông ngồi một mình, trước mặt là cặp Thiên Hoàng Song Yết Kiếm bảo bối của Nhật Bản. Đây là bảo kiếm chém sắt như bùn vật cực quý, bất cứ Kuge Taira nào cũng chỉ mộng nhìn thấy nó thôi. Chứ đừng nói là sở hữu nó cho mình, đây là bảo bối của Thiên Hoàng Nhật Bản sáu trăm năm trước. Nay vật truyền thuyết bỗng hiện ra trước mắt hắn thật bất ngờ, hắn vội vã gỡ ngói phi thân xuống. Đáp xuống sàn nhẹ nhàng hắn nói với Chu Vĩnh Lâm:

– Hôm nay theo lời hẹn tôi đến lấy mạng ông, mọi vệ sĩ của ông tôi đều đã qua mặt được. Chúng quá kém cỏi và ngu muội, lẽ ra ông có thể bỏ thêm tiền tìm nhiều người hơn đó… đáng tiếc…
– Ha… ha… cậu đến đúng hẹn đấy! Hảo nam tử đai trượng phu nói không nuốt lời, nhưng kẻ làm tướng chớ coi khinh địch thủ. Kiêu binh tất bại cổ nhân dạy thật không bao giờ sai đâu, nhưng thôi tôi chờ cậu đến không phải việc này. Cậu biết cặp bảo kiếm Thiên Hoàng Song Yết này chứ?
– Biết! Nó là quốc bảo truyền đời của chúng tôi, vật quý liên thành như sao ông có được…
– Ha ha… sao tôi có được không quan trọng, mà bảo kiếm phải dành tặng anh hùng. Tôi tặng nó cho cậu đấy! Cậu có thể cầm lấy nó mà đi hành hiệp giang hồ, nó xứng đáng với cậu chứ không như hai thanh sắt rỉ cậu đang có trong tay… Hơn nữa Chu Vĩnh Lâm tôi cũng có nguyên tắc, nếu chết vì kiếm tôi